[XMen First Class:Charik] You’re not alone 1,2,3,4


War: Mặc dù rất ko muốn, nhưng ta lại 1 lần nữa xin phép đc cop fic về wp ta, bởi máy ta ko thể vào Vnsharing đọc fic đc. Thật lòng xin lỗi, ta cũng ko muốn t/này đâu, nhưng ta hết cách rồi TTxTT Fic cop chưa đc sự đồng ý của bạn au, vậy nên nếu ai đã đọc qua fic hay chính au đọc đc bài cop này, xin thứ lỗi cho ta. Ta ko hề có ý cắp cướp fic của bạn au ah….

———————————————————————————————————————————————————————————————————————

Au: damecee (vnsharing)
Genre : Slash, Psychology, AU- in Fanfiction anything is possible.
Pairing: Sharkender Vs Lab Rat aka Erik/Charles
Rating : M
Warning : Không dành cho người yếu tim.
Status : Long Fic- END!
Summary: Lần đầu tiên gặp mặt, đó là một người rất tuyệt vời, nhưng đằng sau sự tuyệt vời đó là gì?
Author: Damecee
A/N : Đừng đọc nếu bị yếu tim.

Chapter 1- Inside the wall by LYC

I turned away from you, facing me right now isn’t you, all of them are white. So high. Like eternity that endlessly embracing me. I can’t break. Without you. Please return to me. I’m sorry that I left you. So white. So so so empty. It’s hard. Walls. Please let’s me be your prisoner again.

.
.
.
Tôi đang ở đâu? Tại sao tối quá? Tại sao tôi không thể nhìn thấy gì? Tại sao— Khoan đã! Tôi có thể ngửi thấy mùi ẩm mốc vì hình như bao bọc xung quanh tôi là đất. Tôi không thể cử động. Tôi— Tôi muốn vùng lên, phá vỡ cái màn đêm kín đặc này. Bức bối quá! Khó chịu quá! Tôi phải về đưa con trai mình đi… Jimmy sẽ rất lo lắng nếu như nó không thấy Gizzy và tôi.

Làm ơn.

Hình như có tiếng bước chân ở trên đầu tôi. Tôi cảm thấy có kẻ đang đứng trên mình. Giọng nói của hắn đều đều, nhè nhẹ như một người đàn ông đang thì thầm vào tai tình nhân.

-Nằm im nhé! Hãy nằm im ở dưới đó. Ta phải đi rồi. Ta sẽ rất nhớ ngươi.

Làm ơn. Thả tôi ra! Tôi có làm gì ông đâu???

Tay tôi đâu? Tôi muốn giữ hắn lại.

Chân tôi nữa? Tôi muốn đứng lên.

Gan của tôi? Phổi của tôi? Giọng nói của tôi? Gizzy—

Hình như tôi vừa chớp mắt. Không. Không!

KHÔNG THỂ NÀO!!!

Hắn! Chính là hắn! Tôi gặp hắn chiều nay khi đi tập. Vòng qua con dốc nhỏ sau công viên, bất thình lình hắn xuất hiện trước mặt tôi và Gizzy. Nụ cười đầy tự tin và làn da rám nắng.

Tôi sẽ không thể nào quên được ngày hôm nay nếu hắn chưa khoét não tôi ra.

Tất cả chỉ vì một nụ hôn chết tiệt và giờ thì tôi nằm đây.

Xin lỗi con, Jimmy. Ba không thể về nhà tối nay.
.
.
.

Tiếng chìa khóa va vào nhau.

Sắc. 

Lạnh.

Bước từng bước nhịp nhàng. Khuôn mặt không giấu nổi một nụ cười mãn nguyện. Tay phải là chìa khóa chiếc xe Mini Cooper và tay trái là một chiếc thùng xốp để ướp bia. Cuối chân trời kia, có một cơn dông đang tụ lại. Chiếc thùng xốp được xếp ngay ngắn trong cốp xe và chỉ trong tíc tắc, xe nổ máy.

Đôi mắt xanh trong thu vào một vài chút nắng vãi của chiều xuân muộn. Nếu có ai đó đủ thời gian dừng lại và nhìn vào cặp mắt ấy sẽ thấy một sự thỏa mãn. Nắng bám lấy vài sợi tóc vàng và tắt dần.

Lăn bánh đều đặn. Sau độ nửa tiếng, chiếc xe dừng lại trước cửa một căn nhà nhỏ. Xập cửa xe, bấm khóa chốt, chiếc thùng xốp trên tay phải, tay trái ấn chuông. Mặt trời đã tắt hẳn nắng nhưng bao chùm trên bầu trời là một màu xanh u ám.

Lại là tiếng chìa khóa va vào nhau. Leng keng đến chói tai. Cánh cửa vào phòng khách bật mở. Cởi giầy, chốt cửa và bật đèn tầng hầm.

Meooow~

-Ngoan nào. Đợi ta cất thịt vào tủ rồi sẽ lấy thức ăn cho cưng liền!

Hơi lạnh bốc lên khi tủ đông được mở. Hai bao nylong thịt được cất cẩn thận và tiếng chuông điện thoại đổ dồn. Khóa trái tầng hầm, cô vươn vai và cúi xuống bế con mèo mướp. Bước từng bước lên phòng khách, kiên nhẫn và thong thả.

-Alo, Raven xin nghe? — Em vừa về mà. Em đi mua thịt nên hơi lâu.

Thấy chưa, Raven rất thành thật nhé. Mua thịt mà. 

.
.
.
Chapter 2: Not all the monsters are from within.

Bleed to death is a very unpleasant death. But maybe it’d be better for me than living here like a dead. You tell me, is it truly living without you?

Erik Lehnsherr là một người đàn ông cao to, điển trai và rất tự tin vào sự hấp dẫn của mình. Cũng đúng thôi nếu như ai cũng cao một mét tám, ánh mắt hút hồn và chăm chỉ tập thể dục như anh. Erik không chỉ là một quý ông với mái tóc đỏ hiếm gặp mà còn là một bác sĩ thú y thân thiện. Nếu có ai đó tò mò và hỏi những “người bạn” của Dr. Erik về bản thân, gia đình của anh thì đều chỉ nhận được những câu trả lời vô cùng hoàn hảo. 

Tất nhiên, như những người đàn ông có địa vị trong xã hội này, Dr. Erik luôn sánh vai bên cạnh người yêu của anh, Raven Xavier. Họ tạo nên một cặp cũng hoàn hảo không kém cái lý lịch sạch bong của Erik. Gia đình, bạn bè chỉ còn chờ đợi một buổi tiệc thông báo đính hôn, một đám cưới xa hoa và cái kết thúc trong mơ.

Đó là điều hiển nhiên không cần bàn đến. Cái cần bàn đến là cái không hiển nhiên, đúng chứ?

Phải công nhận một điều, Dr. Erik rất mẫn cán trong công việc. Anh luôn có mặt sớm nhất và ra về sau cùng. Anh không lái xe mà di chuyển bằng phương tiện công cộng dù tiền lương của một bác sĩ thú y là thừa đủ.

Cũng như mọi ngày, anh đứng đợi chuyến tàu điện ngầm 139 một cách kiên nhẫn. Có lẽ khác một điều, hôm nay là ngày cuối cùng anh đón nó trước khi bắt đầu một kì nghỉ lễ dài ba tuần. Bầu không khí giáng sinh ùa đến từng ngóc ngách của bến tàu, sự hối hả hiện lên từng gương mặt hành khách. Dr. Erik kéo tay áo và kiểm tra thời gian.

6: 25′

Tic tac tic tac. Anh thầm nghĩ và quay sang bên phải. Chà, cậu ta thật đúng giờ. Hôm nay cậu ta không thắt cà vạt và chải mái tóc nâu ngược về phía sau. Bình thường cậu ta hay thả chúng tự do, nhưng hôm nay trông cậu thật chững chạc. 

Cười khẽ, Dr. Erik đút tay vào túi, nắn nhẹ để chắc chắn rằng món quà anh chuẩn bị cho cậu ấy nằm cẩn thận. Anh không muốn mắc bất cứ sai lầm nào cả. Với một người như cậu anh đã tốn rất nhiều thời gian để chuẩn bị chúng. Lựa đi lựa lại mới quyết định được món này. Và anh biết món quà này sẽ khiến cậu run đến mức khó thở. Anh đang rất hồi hộp.

Bình tĩnh nào. Dr. Erik rủa thầm. Raven sẽ không ghen đâu. Anh kiểm tra thời gian một lần nữa.

6: 30′

TU TU TU TU TU TU!

Tàu vào ga. Cửa bên trái anh sẽ mở trước để hành khách xuống, sau đó đến cửa bên phải. Cậu sẽ lên cửa bên phải. Dr. Gore rảo bước theo sau. Cửa đóng. Mùi mồ hôi bốc lên, ngột ngạt. Tiếng trẻ con cười rúc rích. Tiếng bấm điện thoại. Tiếng cười nói.

Anh sẽ tặng cậu món quà này sau mười lăm phút. Cậu sẽ rất bất ngờ. Chỉ nghĩ đến thế thôi nhưng từng thớ thịt của anh như rung lên. Máu lên não của anh quá nhanh, cậu sẽ không thể từ chối đâu. Anh cố trấn tĩnh.

Sáng. Tối. Sáng. Tối. Đung đưa. Lắc lắc. Chuyến tàu vẫn tiếp tục lăn bánh. Anh đã ở sau lưng cậu. Ánh đèn trên xe không đủ để phác họa rõ nét gương mặt cậu. Hơi thở của anh đang tăng dần lên. 

Thình thịch thình thịch. Anh đưa mắt nhìn xung quanh. Chuyến xe quá đông. Sẽ không có ai chú ý nếu anh trao quà cho cậu khi tàu vụt qua tầng ngầm B1.

Sáng. Quang cảnh xung quanh như nước bắn lên cửa sổ.

Anh áp sát sau lưng cậu. Tiếng ny lông khi Dr. Erik bóc gói quà lẫn vào âm thanh của tàu xuyên qua tầng ngầm B1.

Thao tác thành thạo, anh áp tay phải vào mồm cậu, tay trái quệt miếng băng gây tê vô cổ và đút nó lẹ làng vào túi. Đồng thời anh lôi ra chiếc kim tiêm nhỏ chứa một thứ dung dịch lỏng và bơm vô cổ cậu.

– Shhh~ Strychnine thôi mà.

Anh đã tính kĩ và rất kiên trì. Tầng hầm B1 khá tờ mờ tối và mất đúng mười sáu phút mười lăm giây để đi qua đó. Anh cảm thấy cậu đang run lên. Chà, sảng khoái lắm phải không? Anh đang đỡ cậu nên cậu không phải lo về cơn đau trong xương đâu. Cứ bình tĩnh nhé, không việc gì phải cắn hàm chặt thế. Từ từ rồi cậu sẽ không thở được đâu nên hãy tận hưởng cảm giác được anh ôm đi.

Anh biết đôi mắt của cậu đang mở rất to. Không hiểu chúng sẽ to đến cỡ nào nhỉ.

Cậu rất thơm. 

7: 31′

Cậu ngồi im ở đây nhé. Anh cười nhẹ và rút lui theo hàng người đang xuống ga. Ở cái thành phố này chẳng có ai quan tâm đến một người đang ngồi ngủ trên ga với chiếc mũ che kín mặt như thế đâu.

Món quà giáng sinh này thật tuyệt phải không? Dù sao thì cũng chúc mừng giáng sinh sớm!

Dr. Erik mở điện thoại và ấn số 2, Raven. Anh vẫn tiếp tục kiên trì nghe đầu dây bên kia đổ chuông.

-Alo? Em làm gì mà lâu nhấc máy thế?

-…

-Ừ. Thế em định nấu món gì tối nay?

-…

-Anh nghĩ là lườn xào hành tỏi với sốt nấm ngon hơn lườn BBQ đấy.

-…

-Ừ. Hẹn gặp em ngày mai nhé.

-…

-Yêu em.

Dr. Erik mở quyển sổ nhỏ và ghi lại nắn nót. 

‘Thí nghiệm thứ 9 đã thành công’ 

.

.

.

Chapter 3: Kiss me on the lips by Lyc

Ten – kiss me on the lips Nine – run your fingers through my hair Eight – touch me… slowly… slowly… Seven – hold it! Let’s go straight to number one! (by Buddha Bar)

Cạch cạch Cạch Cạch cạch Cạch!

Tiếng lạch cạch của giầy cao gót nện xuống nền đá hoa cương. Đó là âm thanh duy nhất dội lại trên dãy hành lang dài hun hút này. Hơi thở đứt quãng, cô khựng lại, không ngừng ngó về phía sau và hất tung đôi giầy cao gót. 

-Chết tiệt! Tại sao lại không có sóng cơ chứ?!

Nếu là lúc khác thì cô thấy việc dựng cột chặn sóng ở dãy lớp học B là việc hoàn toàn bình thường. Đúng là ở trường học thì việc có điện thoại sẽ khiến học sinh không thể tập trung, nhất ở dãy nhà thi. Nhưng đấy là những lúc khác chứ không phải lúc này! Tại sao cô không thể xuyên qua?

Bóng người con gái đổ dài như một ảo ảnh bất tận. Mái tóc đen dính bết lại bởi mồ hôi, bàn tay run rẩy. Rẽ trái! Qua bên trái sẽ ra khỏi khu B! Có sóng rồi! Những ngón tay ướt nhoẹt cứ trượt hoài trên bàn phím. Có tín hiệu! TRẢ LỜI EM ĐI CHỨ?! 

-Jean—! 

Lời thì thào chợt đứt. Hộp thư thoại?! Và thế chưa đủ xui khi trước mặt cô là một cánh cửa bị khóa trái. 

-Hmm.

Tiếng ho nhỏ kéo cô về với thực tế. Từ từ đút chiếc điện thoại vào túi quần cô khẽ quay lưng. Mặt đối mặt với người con gái trong bộ quần áo quản gia, mọi âm thanh như tắc nghen lại.

-Ms. Frost đang đợi cô. Xin hãy giữ yên tĩnh và đi theo tôi. Đừng thử bất cứ thứ gì ngu ngốc.

Giọng nói đó như chìm dần vô cái thực tại mà cô muốn chối bỏ. Một cái thực tại tái xám như một cơn ác mộng. 

Họ dừng lại trước phòng thí nghiệm hóa học. 

Sự tĩnh lặng vỡ tan ra khi cô đẩy cửa bước vào. Ngồi yên vị trên bàn giáo viên là một người đàn bà mang gương mặt vô cảm. Mái tóc vàng được quấn từng lọn và thắt gọn gàng bởi những dải lụa trắng. Một người đàn bà hừng hực như thể cô ta là trung tâm của thế giới. Một người đàn bà mỏng manh, yếu đuối, ngây thơ và hoàn toàn vô tội cho đến khi cô ta lên tiếng.

-Kitty ơi Kitty à! Cô là học trò cưng nhất của Emma nhưng cô tò mò quá—

– Cô biết em không hề có ý–

-IM ĐI! CÁI GÌ MÀ KHÔNG CỐ Ý? CÔ CÓ THỂ THÔI CÔ EM ĐI ĐƯỢC RỒI ĐẤY! KHÔNG CỐ Ý BÁM THEO TÔI? KHÔNG CỐ Ý ĐÀO BỚI VỀ LAI LỊCH CỦA TÔI???
Khi nhận ra là mình đang gào, nó im bặt. Thiên thần tội lỗi ấy đứng bật dật. Cố giữ bình tĩnh, nó ít một hơi thật sâu và tiếp tục:

-Vậy chả phải cố ý mà là tự nhiên cô đi và có mặt đúng lúc tôi đang “vui vẻ” hả?

-Em thề–

Bàn tay cô ta ra hiệu và điều tiếp theo cô biết, cô đã bị bịt mồm.

-Cô thật là ương ngạnh. Và với một học trò ương bướng thì giáo viên phải phạt đúng không? Nói tôi nghe, nếu cô là giáo viên thì hình phạt nào dành cho đứa học trò không còn thuốc chữa như cô đây? Humph?

Nó tiến về phía bàn và lôi ra một tấm vải bông từ trong cái vali.

-À á a! Quên mất là cô không được phép nói. Đáng nhẽ cô nên biết giữ im lặng… Bây giờ tại cô mà tôi mất đi một học trò đáng yêu rồi.

Emma giận dỗi, đôi má hồng lên nhưng sự thích thú thì như một đám ma trơi không thể chối bỏ. Đôi mắt nó sâu hoắm. Khẽ khàng nó quấn tấm chăn vòng quanh Kitty.

– Adrienne. Giữ cô ta cho chặt.

Chiếc xắc Emma luôn mang bên người giờ được nó mở ra. Tiếng cạch và tiếng rên dền dứ là hai âm thanh duy nhất nhảy múa đầy điên loạn trong căn phòng này. Nước mắt Kitty chảy không ngừng, từng mạch máu nhỏ li ti hiện rõ dần trên đôi mắt xanh lá cây.

Rút ra khỏi chiếc xắc là một con dao Sashimi trong suốt, chúng mỏng chuyên dùng để cắt cá và Emma cười rú lên khi nhát đầu tiên cắm ngập vào thịt của Kitty. Thứ cản duy nhất là cái chăn nhưng cái chăn không hề dầy nên Emma không hề gặp khó khăn khi nó rút ra và đâm tiếp nhát thứ hai.

Từng nhát dao được Emma tính toán cẩn thận. Chúng cẩn thận đến mức khiến cho người ta liên tưởng đến tình yêu. Đúng, những nhát dao ấy như là tình yêu của Emma dành cho con mèo nhỏ nhắn đáng yêu kia. Emma đang làm tình với Kitty bằng con dao cô ta yêu thích.

Yêu đến chết thì thôi.

Lồng ngực của Kitty vẫn phập phồng khi Emma dừng đếm ở nhát thứ tám. Tóc. Máu. Hơi nước. Bền bệt. Tong tong.

Emma quẹt ngón trỏ của nó trên con dao và liếm.

-Rốt cuộc thì tò mò chết mèo.

Nó gật đầu nhìn . Chiếc lưỡi hồng không ngừng liếm sạch máu trên con dao. Adrienne kiểm tra mạch máu của Kitty. Lặng thinh. Adrienne buông tay và Kitty rơi xuống.

-Kitty Pryde đã chết.

Oặt ẹo như một con búp bê khớp nối chưa được lắp ráp.

Và giống một con búp bê hơn nữa khi Adrienne vặn cổ cô ấy ngược về phía sau. Đặt một nụ hôn nhẹ lên má Kitty, nữ hoàng băng giá nhếch mép.

Mùi máu nồng và bắt đầu đông khi Emma rời khỏi hiện trường.
.
.
.
Chapter 4:The wild is calling… Running into the mist, do not.

I know why I’ve been haunting.
I know why I’ve been dying.
I know it doesn’t matter anymore.

Run into the wild.
Follow the wind.
Chasing the Moon’s shadow.
Wings on my back.
Howling with nature.
The call is my pride.
My soul look down at my face.
What is left of me behind?
Just don’t touch it.(LYC by LYC)

Erik đã được nghỉ từ ngày hôm qua còn cô thì hết hôm nay mới được nghỉ. Trước bất cứ kì nghỉ nào thì ngày làm việc cuối cùng sẽ luôn là ngày mệt mỏi nhất. Không phủ nhận nhưng phần Raven trong cô khá mong chờ đến buổi hẹn tối nay với Erik.

Họ đã ở bên nhau nửa năm. Một quãng thời gian không dài nhưng đủ để họ hiểu nhau ở những điểm người ngoài không hay hoặc nên biết. Ở Erik, anh ta có cái để thỏa mãn Raven và thế là tạm đủ.

Họ hiếm khi ăn ở ngoài.

Để có thể chọn được nhà hàng phù hợp khẩu vị của hai người là rất khó. Hơn thế nữa họ còn thích thử những món mới chứ không cố định ở một chỗ. Erik không thích ăn thịt, thứ thịt duy nhất mà anh ấy động đến là hải sản. Trong khi Raven không ưa hải sản, cô thích món nướng và tự nấu ăn ở nhà là chính yếu.

Lơ đãng nhìn màn hình máy tính, cô nhận ra từ nãy đến giờ mình đang suy nghĩ về bản thân mình ở ngôi thứ ba. Thở dài âm thầm, cô nhấp một ngụm trà dâu. Mùi thuốc tẩy trùng, thuốc tê và băng gạc còn rất mới trộn lẫn với nhau.

Raven ghét những kẻ to mồm và vui vẻ làm sao khi bệnh nhân lúc nãy là một cái loa mở ở mức thủng lỗ tai. Hắn có một cái mủ ở trên lợi và Raven phải làm tiểu phẫu rạch nó ra. Ít ra thì sau đó hắn cũng câm cái họng lại. Cô cười mím chi. Làm sao có thể kêu được khi quá tê cứng mõm cơ chứ. 

Còn mười lăm phút nữa mới đến giờ gặp bệnh nhân cuối cùng. Một lão già trung niên chết dẫm, lúc nào cũng tỏ vẻ yêu vợ.

Giờ cô sẵn sàng làm thêm năm ca để có thể đẩy lão sang cho Hank. Rất tiếc khi giờ này Hank đang ở viện chăm vợ cậu ta đẻ. Raven chỉ muốn về nhà, nấu chỗ sườn cô ươm muối tối qua và ngủ một giấc. Bên ngoài cửa sổ chợt xám xanh, thời tiết chi mà quái thai.

Cộc! Cộc!

Mái đầu nâu của Boston kéo cô về với thực tế.

-Uhm?

-Mr. Sebastian có mặt sớm trước giờ hẹn mười phút. Có nên để ông ấy đợi không ạ?

Xem ra Boston cũng muốn về nhà sớm.

-Thôi. Cậu kêu Anna chuẩn bị thuốc tê và gọi ông ấy vô nhé.

-Hehe. Ok.

Thả chiếc cốc rỗng vào thùng tái chế, Raven mở hồ sơ của hắn. Liếc qua ảnh chụp X- Quang, cô tự thưởng cho mình một nụ cười. Xem ra ngày hôm nay không quá tệ, Raven sát trùng tay và đeo găng.

Tiếng điều hòa chạy êm ru khi Anna đẩy cửa, theo sát sau lưng nữ y tá nhỏ con là một người đàn ông cao tầm mét bảy ba. 

-Hi Raven!

-Ông khỏe chứ?

Cô không ưa hắn. Raven ghét những kẻ to mồm một thì cô ghét những kẻ giả tỉnh mười.

-Nhổ cái răng này ra thì tôi khỏe liền à. Cô vẫn đẹp như mọi khi.

Gọi hắn là ông nhưng hắn hơn cô có một giáp. Cô nhớ không nhầm thì bồ hắn còn kém cả tuổi cô.

-Tôi đã xem ảnh X- Quang răng của ông lúc nãy. Lần trước Hank nói sẽ phải nhổ nhưng tôi thấy là vẫn còn cứu được. Ông nghĩ sao?

Hắn làm cô muốn ói mửa.

-Thế thì quá tuyệt! Công việc của tôi yêu cầu tôi phải cười nhiều. Cô cứu tôi rồi đấy!

Hắn vỗ tay và khoe nụ cười trắng ởn như một con cá mập há mồm 
chờ mồi. Khác với cá mập là nếu cô vặn sạch hàm của hắn thì hắn chỉ còn nước liếm lợi húp cháo.

-Đầu tiên tôi sẽ mài và đục một lỗ trên chiếc răng sâu. Làm sạch nó và đổ vô đó dung dịch thay thế chân răng. Đấy là bước một, sau năm mới, ông quay lại, Hank sẽ thực hiện bước hai và ba.

-Ổn mà. Cám ơn cô.

Có cái gì đó khác so với lần trước cô gặp hắn.

-Dụng cụ xong rồi chứ Anna?

-Ok.

Tay bật đèn chiếu, tay đặt thuốc tê vô miệng hắn. Cô nghĩ đến việc dùi vô cái mồm đang bị cô móc ra kia. Hắn có chết mất ngáp không nhỉ? Dù lúc nãy cô có thương hại hắn nhưng nó chỉ như một hạt bụi so với sự khó ưa ngự trị trong ngực cô.

Tiếng rè rè lấn át mọi suy nghĩ. Cô ghét nghề nha sĩ không có nghĩa là Raven sẽ bỏ bê nó.
.
.
.

Kê cho Sebastian Metronidazole và một lô thuốc chống viêm, Raven cười thầm cái mặt sưng như bị ăn đấm của hắn. Lưu lại những thông tin cuối cùng vào hồ sơ, cô gật đầu chào.

-Giáng sinh vui vẻ, ngài Sebastian~

-À vâng, giáng sinh an lành. Khoan đã!

Gì nữa đây??? Muốn thành “gà quay” trên bàn tiệc giáng sinh hả?

-Uhmm?

-Cô rảnh tối nay chứ? Tôi muốn mời cô ăn tối để cảm ơn.

-Ông biết là ông không được phép ăn trong vòng hai tiếng tới và không được động đến rượu cho đến khi uống hết thuốc.

Hoàn toàn lơ lời mời của hắn, tay tắt màn hình máy tính, cô kiểm tra điện thoại.

-Vậy xem phim thì sao?

Hắn không những lai cá mà còn lai cả đỉa. Đồ mắt ngọc trai chết.

Cộc! Cộc!

Cửa cô không đóng nên Raven cười mỉm, sao đúng lúc thế!

-Boston nói em xong rồi.

-Vâng. Anh đợi lâu chưa? 

Raven tiến về phía Erik, không ngần ngại cô hôn anh và khẽ cắn nhẹ môi dưới khi cô thu lưỡi về. Đóng thì phải đạt chứ.

-Ngài Sebastian, đây là người yêu tôi. Anh, quý ngài đây ra về với “vợ” ông ấy bây giờ.

-Chào ông. 

Dr. Lehnsherr giơ tay bắt lịch sự. Mặt đối mặt, anh cao hơn hắn xấp xỉ một cái đầu. Ngạo mạn, đó là điểm Raven thích ở Erik.

-Hẹn gặp cô sau vậy. – Sebastian đi thẳng, hắn coi Erik không hề tồn tại.

Dr. Lehnsherr cười khẽ.

-Anh đặt chỗ ở Jimmy Wong. Mình đi chứ?

Raven hôn nhẹ vào má Erik. Họ rời đi trong chiếc xe Mini Cooper của Raven.

Cách đấy không xa, quý ngài Sebastian cũng nổ máy.
.
.
.

Ở phía bên kia đại dương, hai ngày trước ngày Sebastian đụng độ Dr. Lehnsherr, có một người con gái tóc đỏ vừa nghe tin nhắn trong hộp thư thoại vừa khóc.

-Fucking Bitch

4 thoughts on “[XMen First Class:Charik] You’re not alone 1,2,3,4

    • jiyongphuong August 14, 2015 / 5:10 pm

      :)))
      Lâu rồi mình ko đọc lại nên ko nhớ nội dung. Nhưng bạn có thể chầm chậm đọc lại là bắt đc tình tiết đó ^^

      Like

  1. heoluoi145 August 15, 2015 / 3:14 am

    tình tiết hơi nhanh
    đọc xong rùi e vẫn chưa bik erik gặp charles lúc nào (O.O)

    Like

*Túm Chân* Chỉ Một Lời Thôi Người Ơi...... ≧▽≦ ≧◡≦ (^_−)−☆ ↖(^ω^)↗ ◑ω◐ OTL ♉( ̄▿ ̄)♉ ┬_┬ ლ(¯ロ¯ლ) ╮(‾▿‾)╭╮(╯_╰)╭ (╰_╯) ⊙﹏⊙ o(︶︿︶)o | ♥‿♥ | ◙‿◙ | ^( ‘‿’ )^ | ^‿^ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಥ_ಥ | ►_◄ | ಠ_ರೃ | ಠ╭╮ಠ | ಠ,ಥ | ໖_໖ | Ծ_Ծ | ಠ_ಠ | ●_● | (╥﹏╥) | (ு८ு (*´∀`*)人(*´∀`*) (ノ´ヮ´)ノ*** (눈‸눈) (≧▽≦)/ ~(╯^╰)~ ≧__≦ (▰˘◡˘▰) (╯*‵□′)╯┻━┻ ╭(๑¯д¯๑)╮ (━┳━ _ ━┳━) Σ( ° △ °|||) ≡( ¯O¯¯)≡ ~(‾▿‾~ ) (¯▽¯)~* ≧’◡’≦ (づ ˘ ³˘)づ~♥ ♉( ̄▿ ̄)♉ (¯﹃¯) | (‾-ƪ‾) | (⊙︿⊙) | (>﹏﹏‘o’)> <(‘o’﹏<)o (●´ω`●) (• ε •) (✖╭╮✖) o(╥﹏╥)o (`・ω・´) Ƹ̴Ӂ̴Ʒ εїз ♦ ♣ ♠ ♥ ♪ ♫ ☼ ✿ ✰ ✱✳ ❀ ❄ ❉ ❋ ❖ ⊹ ♧ ☀ ツ ⓛ ⓞ ⓥ ⓔ ღ ☼★ ٿ ۩ ☽ ☝☂ ☁ ☀ ☾☽ ☞ ❤ ☺️

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s